Con đường nghệ thuật được trải thảm?
Chúng tôi ngồi xuống và cùng nhau nhìn ngắm các tác phẩm từ một khoảng cách nhất định rồi trò chuyện về con đường sáng tạo của Uy. Lớn lên trong một gia đình với truyền thống hội hoạ, bác và bố Uy đều là hoạ sĩ. Việc cầm cọ vẽ của anh như là một kết quả tất yếu không thể tránh khỏi, từ bé Uy đã có đam mê diễn giải thế giới thông qua những bảng màu và những chiếc cọ vẽ. Cứ như vậy thời gian trôi, Nguyễn Hữu Uy ghi danh vào đại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh, rồi du học ngành Mỹ Thuật tại Berlin, Đức. Sau đó, Uy còn nhận thêm học bổng của trường. Một con đường không thể thẳng và êm ả hơn! Nhưng ngã rẽ đến với Uy như định mệnh sắp đặt, thế giới của điện ảnh chợt hé mở và mời gọi cậu sinh viên năm 3 ngành Mỹ thuật bước vào, và cậu không do hề dự mà lựa chọn dấn thân!
Hội hoạ và điện ảnh, cách cân bằng hai trạng thái đối lập.
Nếu hội hoạ là một điều hiển nhiên thì điện ảnh lại là một khao khát lúc âm ỉ, khi lại cháy bỏng của Uy. Trong xưởng vẽ của anh, có riêng một chiếc tủ kính để đặt mô hình của những nhân vật điện ảnh mà anh yêu thích. Chúng tôi quan sát thấy có những siêu anh hùng của người trưởng thành, nhưng cũng có cả “siêu anh hùng” của biết bao thế hệ thiếu nhi: “Doraemon”.
Nếu quan sát kỹ tranh của Uy, có lẽ bạn cũng như chúng tôi, chợt thấy những hình ảnh thân quen mà thoạt đầu có lẽ ta chưa ngộ ra nhưng dần dà, càng quan sát, cảm giác kết nối sẽ xuất hiện mạnh mẽ. Đây là hành động có chủ đích của hoạ sĩ khi tạo ra những nhân vật mang tính biểu tượng mà cả anh lần người xem đều đã từng gặp trong tiềm thức. Uy đặt những nhân vật đó vào những bối cảnh nhất định rồi cho họ tự do sống cuộc đời của mình. Người xem cũng tự do kể câu chuyện mà họ cảm được, và như thế mỗi nhân vật trong tranh như đang sống trong những “vũ trụ” song song vậy.